🍸 Đại Thúc Ngươi Không Biết Yêu
Hiện có ý kiến cho rằng một số giống người cổ, đơn cử như người Neanderthal, chính là những phân loài của H. sapiens. [3] Trong tiếng Việt, từ người đồng nguyên với nhiều từ chỉ người trong các ngôn ngữ Nam Á khác, chẳng hạn như ngài tiếng Mường, bơngai tiếng Bahnar
Đại Thúc Ngươi Không Biết Yêu. Chương 3: Cao nhân đến gần /54 GO. Edit: Tieukimthu Beta: Sousou *Cao nhân: người ưu tú, xuất sắc Vượt ải phó bản rất nhanh, bởi vì có cao thủ hỗ trợ, một địch mười, bất khả chiến bại. Chu Mông Mông trở về thành trả nhiệm vụ, lúc này
"Đại thúc, ngươi đối hiện đại ngũ đại phong thủy thế gia hiểu rất rõ?" Tô Khả Khả vội hỏi. "Phàm là vào người theo nghề này, hoặc nhiều hoặc ít đều có chút hiểu rõ, tiểu nha đầu, ngươi không phải thầy phong thủy a, chẳng lẽ ngươi không biết?" "Ta tự nhiên biết, chỉ là ta còn nghĩ biết càng nhiều, đại thúc có thể hay không nói cho ta một chút?"
Đọc truyện Đại Thúc Ngươi Không Biết Yêu miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng.
Tình yêu có thể không dựa vào khả năng sinh sản trong xã hội hiện đại "Điều quan trọng nhất là liệu người Hadza có khái niệm về tình yêu hay không, và tôi cũng không rõ thông điệp được truyền tải như thế nào trong cộng đồng thổ dân," - ông cho biết.
La Sơn Phu Tử đã so sánh : " Ngọc không mài không thành đồ vật, người không học không biết rõ đạo". Vậy trước tiên là phải học. Học là phải học từ thấp đến cao, từ căn bản đến nâng cao, từ Tứ thư, Ngũ kinh rồi đến Chư sử. học rộng rồi tóm lược cho gọn.
Những Dẫn Chứng Về Tình Yêu Thương Trong Cuộc Sống - Mẫu 1. Những dẫn chứng về tình yêu thương trong cuộc sống sẽ là nguồn tư liệu tham khảo không thể bỏ qua đối với các em học sinh trong quá trình làm bài.
Đại Thúc Ngươi Không Biết Yêu. 2.0 for Android | 0 Reviews | 0 Posts. OTS NETWORK Download APK. Using APKPure App to upgrade
Đọc truyện Đại Thúc Ngươi Không Biết Yêu - Tác giả Zero Lân: g vẫn không ảnh hưởng đến hai người đang tươi cười bên trong.
Khi đó hai người còn trẻ nên chưa hiểu hết chuyện, chỉ cảm thấy khi yêu là phải khoe ra, cho nên việc hai người ôm hôn chụp ản
oSlqn. Edit tieukimthuVề tên của Tiểu bánh bao, Chu Kiến Nghiệp nhất quyết phải có chữ “Nghiệp” trong tên thằng bé. Mà người Khúc gia lại chê giống tên con gái, do đó mới cãi là con thì phải theo cha, chắc chắn đứa bé phải mang họ Tề, nhưng nếu phải thêm chữ “Nghiệp ” vậy thì, Tề Xuyên đề nghị thêm một chữ ”Bác” sau chữ “Nghiệp”, thành Tề Nghiệp Xuyên nói Bác là uyên bác, bác ái, chí hướng rộng lớn. Ông nội Chu Kiến Nghiệp nghe xong liền cảm thấy hài lòng, bởi vì ông đã suy nghĩ rất lâu, đắn đo rất nhiều để tìm một tên có chữ “Nghiệp” mà không quá thô tục. Nay Tề Xuyên đưa ra tên này, rất hợp với ý ông, vì thế ông vỗ tay khen ngợi “Tên hay” .Tên của em bé cuối cùng cũng do Tề Xuyên đặt. Chu Mông Mông cảm thấy chú của cô chắc chắn đã nghĩ trước đó rồi, nếu không sẽ không trùng hợp như vậy. Không chỉ làm ông nội cô vui, mà còn thỏa mãn hư danh của nay Chu Mông Mông nhận được điện thoại chúc mừng của anh hai Chu Diễm. Nghe giọng anh khàn khàn trầm lắng, sống mũi cô không khỏi cay cay.“Anh hai, đến tết anh mới về nhà à?” Chu Mông Mông Diễm ở đầu bên kia điện thoại thoáng dừng lại, sau cười nói “Trong năm anh phải ở bộ đội mà. À đúng rồi, em còn có chuyện chưa nói cho anh hả?” Anh cố ý hỏi, dường như muốn nghe một chuyện từ cô em gái, ví dụ như chuyện về Mạnh Hiểu Diêu chẳng Mông Mông vốn muốn nói về chuyện của anh. Bỗng dưng anh hỏi khiến cô chợt nhớ “Anh, tháng sau là sinh nhật em, ông nội nói ông đã xem ngày hoàng lịch, bảo hôm đó là ngày lành, muốn em và Tề Xuyên tổ chức hôn lễ luôn. Ngày đó anh có xin nghỉ phép được không? Em rất muốn anh trở về nhìn em mặc áo cưới lắm.”“Đám cưới của em gái, anh tất nhiên là phải tham dự rồi, với lại anh còn muốn gặp cháu trai anh đấy.” Chu Diễm cười Mông Mông tuy biết anh trai không thấy nhưng vẫn gật đầu nói “Ngoéo tay, anh không thể thất hứa!”“Ngoéo tay.” Đối với em gái bé bỏng, Chu Diễm luôn chiều theo đó Chu Mông Mông lại gọi điện nói chuyện với anh cả, hai người nói chuyện đến gần mười một giờ mới gác điện thoại. Hơn nữa, vẫn là Tề Xuyên giúp cô gác Xuyên ôm con vào phòng ru ngủ, lúc đi ra vẫn thấy Tiểu Mông ngồi trên sô pha nói chuyện với Chu Diễm, Tề Xuyên khẽ thở dài, lấy điện thoại trong tay cô, nói với Chu Diễm “Chu Đội trưởng, bây giờ Tiểu Mông cần phải đi ngủ.”Nói xong không đợi Chu Mông Mông đồng ý anh đã tắt điện thoại.“Chú, em còn đang nói chuyện vui vẻ mà!” Cô ngước nhìn Tề Xuyên, trông thấy anh nghiêm mặt nhìn mình khiến cô không dám tiếp tục kháng Xuyên khom người ôm cô vào lòng, thì thầm vào tai cô “Không phải khi nãy em còn kêu mệt, thế mà bây giờ tinh thần tốt nhỉ?”Chu Mông Mông vươn tay ôm lại anh, cố ý nói “Hẹp hòi, chẳng lẽ anh vẫn nhớ chuyện anh trai em đánh anh à? Em thay anh hai chịu tội, được chưa? Cười cái xem nào!” Nói xong cô nhéo hai má Tề Xuyên, khuôn mặt vốn lạnh lùng bỗng hiện lên một nụ cười, nhưng biến mất rất nhanh .Chu Mông Mông không nhịn được bất giác hôn ’chụt’ lên môi anh “Được rồi, thơm nhẹ cưng nè!”Tề Xuyên nhìn cô khẽ cười, đôi mắt đen dưới ánh đèn càng thêm sáng ngời sâu thẳm, làm Chu Mông Mông nhìn đến mê mẩn.“Anh dễ dỗ như vậy ư?” Tề Xuyên nhướng mày, tỏ vẻ không chấp nhận dễ dàng. Chu Mông Mông không biết nên làm thế nào, đành cọ cọ trong lòng anh “Đi mà.”Nhìn cô tựa như con mèo nhỏ làm nũng, đột nhiên Tề Xuyên có ý muốn làm chuyện xấu, nói vào tai cô “Được rồi, đều phải xem thành ý của em.”“Em rất có thành ý!” Chu Mông Mông ngẩng đầu, đôi mắt đen lóng lánh còn rất chân thành nhìn Tề Xuyên mỉm cười nói “Anh đã chuẩn bị nước ấm cho em, muốn anh giúp em tắm không?”Anh thốt ra lời này Chu Mông Mông liền biết anh có ý đồ xấu, nhưng vẫn gật đầu “Vâng, hôm nay em mệt chết đi được.”Trong phòng tắm hơi nước lượn lờ, Chu Mông Mông được Tề Xuyên đặt ở bên bồn tắm, cô nhìn anh cúi đầu thành thạo cởi áo mình, hai tay nhỏ bé không an phận cũng đã bắt đầu vòng lên gáy anh, cô ngẩng đầu dán vào tai anh nói “Anh còn chưa kể cho em chuyện bên Anh đâu đấy.”“Em muốn anh kể ở đây hả?” Tề Xuyên nhanh chóng ném cái váy áo cô ra, bắt đầu cởi nội y ai đó. Hai tay Chu Mông Mông cũng không rỗi việc, khéo léo cởi áo Tề Xuyên ra, tựa như hai người đang thi nhau ai cởi đồ ra nhanh đến khi hai người không còn một mảnh vải, Tề Xuyên mới ôm cô bước vào bồn tắm. Chu Mông Mông bị ôm, làn da trắng mịn phía sau dán lên lồng ngực rắn chắc, da thịt đụng chạm khiến thân thể cả hai nhanh nhóng nóng lên, đã lâu rồi hai người mới thân mật như nghiêng người tiếp tục đề tài “Vì sao hôm nay công tước Alr không tới nhỉ? Có phải anh lại giấu em chuyện gì không?”Tề Xuyên một tay ôm trọn thắt lưng cô, xúc cảm đúng là so với trước khi mang thai tốt hơn rất nhiều, người đã có chút da chút thịt, chứ như ngày xưa cô quá gầy, phải đầy đặn thế này mới hợp ý anh. Anh cúi đầu, hôn lên gáy cô thì thầm “Anh nói, nhưng em không được giận.”“Không đâu, chuyện đã qua rồi em tức giận làm gì chứ.” Chu Mông Mông dường như đã đoán được ý Tề Xuyên muốn nói, xoay người nhìn thẳng vào mắt anh “Anh nói đi, em nghe.”Nhìn khuôn mặt cô ửng đỏ mê người, Tề Xuyên cúi đầu đặt môi kề lên môi cô nói “Anh trở về là để đi xem mặt.”“A…” Chu Mông Mông còn chưa kịp phàn nàn đã bị Tề Xuyên hàm trụ hôn môi, anh vây cô trong bồn tắm, trìu mến hôn đến nghẹt tay anh nâng gáy cô, một tay nhấc mông cô ngồi lên mình. Chu Mông Mông đang nghĩ mình có thể vì hít thở không thông mà ngất đi thì may mắn anh đã buông môi cô ra, lưu luyến chừa ra một khoảng nhỏ để cô hít thở. Đợi sau khi ổn định tâm trạng, Chu Mông Mông mới ôm gáy anh, ngẩng đầu cắn lên đôi môi ướt át “Anh thật sự quá xảo quyệt! Sao lại có người như anh nhỉ? A, cô gái hôm nay đứng cạnh Tề Hoàn chính là người đi xem mặt cùng anh đúng không?”Lời của cô khiến Tề Xuyên bật cười, bàn tay to siết chặt cái mông no đủ đàn hồi “Heo con thông minh quá, xem ra anh không cần phải giải thích nhiều nữa.”“Vậy hóa ra hôm đó anh và Tề Hoàn cãi nhau là cố ý phải không!” Chu Mông Mông nhớ lại hôm đó Tề Hoàn đột nhiên rời đi, lúc này mới ý thức được thì ra tất cả đều do Tề Xuyên sắp đặt.“Anh không cố ý, hôm đó anh thật sự mắng em anh một trận, đương nhiên là vì em khiến anh ghen tị.” Tề Xuyên cúi đầu hôn dọc theo xương quai xanh của cô, khiến toàn thân cô nhứa ngáy khó Mông Mông muốn né tránh, định đưa tay chặn miệng anh lại bỗng anh cầm tay cô, sau đó cảm nhận anh ma sát khiến giữa hai chân cô ngứa ngáy cực kỳ khó chịu, kìm lòng không được xê dịch tới chỗ kia của anh, cắn môi cố nhịn nói “Anh ấy… Anh ấy sao lại đáp ứng anh …”“Em anh rất thích anh nợ ân tình của nó.” Tề Xuyên một tay nâng cô lên người mình sau đó chậm rãi di chuyển vào trong, cảm nhận được cô không thể kiên nhẫn thêm được nữa liền cười nói “Tiểu Mông, đừng nóng vội.”Loại tra tấn này khiến Chu Mông Mông xấu hổ cực kỳ, cô cúi đầu rúc vào ngực anh, so với cảm giác đốt hỏa thiêu thân có lẽ càng khổ sở hơn, theo động tác di chuyển vào của anh, cô chỉ cảm thấy càng lúc càng khát vọng, nhịn không được cắn răng rên sau khi cô sinh đứa bé, hai người đã rất lâu chưa làm qua, không nghĩ tới lần này không thể kềm chế nổi. Ở phòng tắm dây dưa hơn nửa giờ sau đó lên mới giường, trên thảm là một đường ướt đẫm dọc theo dấu chân hai đèn mờ ảo cùng tiếng thở dốc liên tục, Tiểu bánh bao nằm bên phòng bên cạnh hoàn toàn không biết, vẫn mút ngón tay ngủ say sưa ngon đêm nay Chu Mông Mông cuối cùng cũng biết lý do vì sao anh qua Anh. Thì ra ngày mà cô tới tìm anh là ngày anh phải nhập tịch vào dòng họ Alr. Mà trước đó, Tề Xuyên đã muốn từ bỏ vị trí Huân tước rồi. Nhưng cha anh nói, anh chỉ có hai lựa chọn, một là làm một đứa cháu bất hiếu, khiến ông mình tức đến chết, hai là trả ơn dưỡng dục bao năm qua của Công tước Alr, kế thừa tước theo đề nghị của ông nội Tề Xuyên, kế thừa vị trí công tước cũng sẽ không làm mất miếng thịt nào của anh, cho nên phải làm. Hôm đó Tề Xuyên bỗng hỏi cha mình tại sao ngày xưa ông không muốn làm, lúc đó Tề Mộ nhìn lên bầu trời xa xa, thâm ý nói “Bây giờ ba có thể mua cho ông mười phủ công tước, con thấy thế nào?”Vì vậy Tề Xuyên đành chấp nhận kế thừa tước vị không ảnh hưởng đến một miếng thịt nào của anh. Nhưng trước mắt anh còn phải giải quyết cọc hôn sự đáng ghét, mà kết quả ra sao đều phụ thuộc vào khả năng của em trai anh, Tề đó khi Tề Mông nhận được điện thoại của Mông Mông, lúc đó Tề Xuyên và Tề Hoàn đang trái phải hợp tác lừa công tước Alr, nhìn ba người đang chém giết lẫn nhau, Tề Mông lâm vào tình thế khó xử. Nếu anh đi tìm Tề Xuyên, khẳng định sẽ phá hỏng tất đến khi đi ra ngoài phủ công tước tìm Chu Mông Mông, nhìn xe cứu thương chạy vụt qua, lúc đó Tề Mông mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. Vội vàng chạy về báo cho Tề Xuyên biết. Tề Xuyên vừa nghe tin liền bất chấp tất cả, trong đầu chỉ nghĩ tới Tiểu Mông của thế hai người vội vã lái xe đến bệnh viện. Công tước Alr bị bỏ lại phía sau vô cùng tức giận. Nhưng ông có thể làm gì đứa cháu yêu quý đây? Vả lại, ông còn mới có thêm một chắt lúc Chu Mông Mông ở cữ Công tước Alr có âm thầm tới thăm chắt Tiểu bánh bao một lần, ngày đó Jieer thấy ông chủ của mình hiếm khi vui mừng ra mặt bỗng mỉm cười, đó là biểu hiện của niềm hạnh phúc và thỏa mãn. Nhớ lúc ông chủ còn trẻ, khi ở cùng Tề tiểu thư ông cũng luôn hạnh phúc thế đó vì để giữ thể diện, công tước Alr không hề tới tham dự đầy tháng của Tiểu bánh bao. Nhưng mà ngay ngày hôm sau, Tề Xuyên đã dẫn vợ con mình đến thăm nay ngày mười một tháng mười, là sinh nhật hai mươi tuổi của Chu Mông Mông, cũng là ngày cưới của cô và Tề với hôm đầy tháng của Tiểu bánh bao thì hôm nay vô cùng nhiều người, bởi vì lễ cưới tổ chức ở trong nước nên bạn bè của Mông Mông đều đến chúc nay Chu Mông Mông mời hai chị em tốt Mạnh Hiểu Diêu và Phó Xuân Xuân đến làm phù dâu. Về xích mích trước đó với Xuân Xuân, dường như hôm nay gặp lại đã tan thành mây khói .Chu Mông Mông ngồi trước bàn trang điểm, nhìn hai người bạn tốt trong gương phủ tấm rèm che cô dâu cho mình. Đột nhiên cô bỗng muốn Hiểu Diêu thấy Mông Mông cúi đầu nhìn bó hoa trong tay, liền trêu chọc “Sao thế, vẫn chưa nghĩ ra muốn ném hoa cho ai à? Cậu đã hứa rồi, không thể thất hứa đâu nha!”“Tiểu Yêu, tối hôm mình đã dặn Mông Mông rồi, hoa là của mình!” Phó Xuân Xuân phản đối ngay lập tức. Hoa của cô dâu là món quà mà bất cứ nữ FA đều mong muốn chụp Xuân Xuân nói, Mạnh Hiểu Diêu ưỡn ngực chống tay “Mình nói trước, mình cao hơn cậu, tuyệt đối sẽ không nhường đâu nên cậu đừng cố giành với mình làm gì.”“Xì! Chân dài thì sao, mình hôm nay mang giày mười hai phân đấy!” Phó Xuân Xuân cũng ưỡn người lên để so ai cao Mông Mông nhìn thấy hai người tranh giành như trẻ con, bật cười “Xuân Xuân, cậu dám mang giày cao hơn mình nữa, không thể tha thứ a!”“Đúng vậy! Thật sự đáng giận!” Mạnh Hiểu Diêu cũng hùa theo, sau đó nháy mắt với Chu Mông Mông rồi đẩy ngã Phó Xuân Xuân xuống ghế, hai người đồng thanh nói “Phải đổi giày!”Trong khi ba người đang náo loạn bỗng bên ngoài có tiếng gõ cửa, ba người ngạc nhiên một lúc sau đó lớn tiếng hỏi “Ai vậy?”Người bên ngoài thoáng ngập ngừng một lúc, sau đó cười nói “Là anh, Chu Diễm.”“Là anh hai!” Chu Mông Mông vô cùng phấn khích, hôm qua cô nghe ông nội nói đêm qua anh hai đã về nhà, bởi vì cô đang ở nhà Tề Xuyên nên vẫn chưa gặp đang định chạy ra mở cửa bỗng khóe mắt thoáng thấy Mạnh Hiểu Diêu bên cạnh, cô phát hiện, Hiểu Diêu hình như có chút khác khi Chu Diễm bước vào, nhìn em gái thân yêu trong bộ áo cưới xinh đẹp, không khỏi cảm thán “Chúc mừng em Mông Mông, hôm nay em thật sự rất đẹp.”“Cảm ơn anh hai! À, anh đã gặp Tiểu bánh bao chưa? Thằng bé ở phòng bên cạnh đấy!” Chu Mông Mông giữ chặt tay anh, nóng lòng muốn dẫn anh đi thăm tiểu bảo bối đáng yêu của mình.“Đợi lát nữa được không, ba bảo anh lên nói cho em, Tề Xuyên đã đợi ở dưới lầu, em chuẩn bị xong rồi thì mau đi xuống đi.” Nói xong anh liền nhìn sang Mạnh Hiểu Diêu đứng cách đó không xa. Mạnh Hiểu Diêu bị anh nhìn có chút mất tự nhiên, gần nửa năm không gặp, anh vẫn đẹp trai phong độ, vét đen giày da, phối hợp với caravat sẫm màu, trước ngực cài một bông hoa hồng trắng, sự thanh cao anh tuấn nháy mắt làm nỗi nhớ trong cô vỡ òa, cực kỳ khó chịu. Mạnh Hiểu Diêu âm thầm giấu hai tay, gắt gao nắm chặt váy Mông Mông nháy mắt với Xuân Xuân, hai người ăn ý lặng lẽ rời khỏi phòng, chỉ để lại Chu Diễm và Mạnh Hiểu Diêu. Mạnh Hiểu Diêu lấy lại tinh thần, vừa định đi ra ngoài theo hai người bỗng bị Chu Diễm chặn Hiểu Diêu ngập ngừng, khó có thể khống chế cảm xúc trên mặt, gượng cười nói “Anh Tiểu Diễm …”Cô còn chưa nói xong đã bị ôm vào Chu Diễm trong lòng, Mạnh Hiểu Diêu cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh truyền qua, cả người run lên, cắn môi, hốc mắt đã ướt đẫm khi nào.“Anh rất nhớ em.” Chu Diễm nói xong hai người liền trầm mặc hồi lâu, cho đến khi bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện ồn ào Chu Diễm mới buông lỏng cô cúi đầu nhìn cô gái xinh đẹp, ngón tay nhè nhẹ lướt qua khóe mắt ẩm ướt, khàn khàn dịu dàng nói “Ngày kia anh phải về bộ đội rồi, ngày mai em có rảnh không?”“Em…” Cô muốn nói là cô bận nhưng lời đến miệng không thể thốt ra. Vì thế Chu Diễm liền nói “Ngày mai anh sang đón em.”Sau đó hai người đi ra ngoài, Chu Diễm bỗng nắm lấy tay phải của cô. Mạnh Hiểu Diêu cúi đầu, nhìn ngón tay đeo nhẫn thon dài của anh có đeo một chiếc nhẫn giống đúc với chiếc nhẫn anh đưa cô ngày đó, là nhẫn nam, mà của cô là nhẫn Hiểu Diêu lại chuyển sang nhìn ngón tay mình trống không, trong lòng bỗng rất áy náy chua lúc cô buồn bã suy nghĩ, Chu Diễm đột nhiên quay đầu, dừng bước, anh đứng cách cô hai bậc cầu thang, nâng tay cô lên, đặt một nụ hôn trên ngón giữa rồi nói “Lần sau ra khỏi nhà nhớ phải mang theo nhẫn đấy.”Động tác bây giờ của Chu Diễm rất giống hình ảnh hoàng tử cầu hôn trong phim, tuy anh không quỳ gối nhưng từ góc độ của cô có thể thấy anh như đang quỳ vậy. Mạnh Hiểu Diêu chưa kịp suy nghĩ đáp lại ra sao thì đã trông thấy anh giơ hai ngón tay lên, rồi không biết từ đâu xuất hiện ra một cái nhẫn. Chu Diễm cẩn thận đeo nhẫn vào tay cô, kiểu dáng giống đúc với chiếc nhẫn của Hiểu Diêu lập tức sững người, rõ ràng cô nhớ đã đặt chiếc nhẫn ở lại Tề gia, vì sao?“Tiểu Mơ Hồ, lần này anh sẽ tha thứ vì trí nhớ kém của em, nhưng về sau không được như vậy, biết chưa?” Chu Diễm một tay kéo cô vào lòng, cọ cọ chóp mũi cô, dường như không hề phát hiện ra tâm tư phức tạp của cô lúc này.“Chu Diễm, em…”“Được rồi, hôm nay là ngày vui của Mông Mông, phải vui lên.” Chu Diễm kéo cô đi, cô còn chưa kịp nói gì thì hai người đã yên vị ngồi trên cưới được tổ chức tại vườn hoa phía Tây thành, kiến trúc Gothic trắng, tháp chuông cổ điện, không gian vô cùng thiêng liêng và thánh tiếng chuông ngân vang, mọi người ngồi ở lễ đường đồng loạt quay đầu nhìn ra phía cửa, một cô gái trong bộ váy cưới trắng tinh khiết xinh như thiên thần đang nắm tay cha mình, dọc theo thảm đỏ bước vào, phía sau là một bé trai và một bé gái xinh xắn tung hoa đi lúc này người mặc một thân lễ phục màu trắng, anh tuấn như hoàng tử đang đứng trước lễ đường, chờ đợi người vợ sẽ đi cùng anh suốt cuộc Mông Mông đi theo cha mình, dừng trước mặt Tề Xuyên, xuyên qua mảnh lụa trắng cô thấy ba mình trao tay cô vào tay Tề Xuyên “Tề Xuyên, về sau con phải chăm sóc Mông Mông thật tốt đấy, biết chưa?”“Vâng ạ.” Tiếng anh trầm ổn vững vàng khiến nội tâm Mông Mông chấn động, giờ phút này thiếu chút nữa cô không nhịn được bật tay anh ấm áp, diệu kỳ khiến tim Chu Mông Mông đập rộn ràng, khi hai người quay sang nghe mục sư tuyên bố, Chu Mông Mông lo lắng đến phát Mông làm phù rể đứng bên cạnh, chớp chớp mắt nhịn cười nhìn Mông Mông, Mông Mông mím môi, làm bộ như không thấy. Ngay lúc mục sư hỏi Tề Xuyên “Chú rể, con có nguyện ý trân trọng, chăm sóc vợ con suốt đời suốt kiếp không?”“Con nguyện ý.” Tề Xuyên trả lời rất rõ ràng, cũng rất chắc chắn. Chu Mông Mông ngẩng đầu nhìn anh, trong lòng vô cùng ngọt ngào. Khi mục sư hỏi cô, cô cũng không hề do dự trả đó mục sư nói, hai người có thể trao nhẫn nhẫn cho nhau. Tề Xuyên lúc này mới kéo vải trùm đầu của cô lên, khuôn mặt lạnh lùng nở nụ cười thật tươi, nhận lấy nhẫn cưới từ tay Tề Mông, cầm tay Chu Mông Mông lên, cẩn thận giúp cô đeo chiếc nhẫn tuy đơn giản nhưng vô cùng quý Mông cũng cầm tay anh, đeo nhẫn cho anh, sau đó cô nghịch ngợm nhăn mặt “Chú, bây giờ anh không thể đổi ý được nữa đâu!”“Anh sẽ không bao giờ đổi ý.” Anh nói vừa xong, Tề Mông liền hô to “Chú rể có thể hôn cô dâu!”Sau đó toàn bộ lễ đường vỗ tay chờ đợi khiến cho Chu Mông Mông nhất thời xấu hổ không thôi, nhưng cô còn chưa kịp biểu hiện ra mặt thì Tề Xuyên một tay đã ôm eo cô, một tay nâng cằm cô lên, hôn không khí lãng mạn hạnh phúc nhanh chóng lan tỏa khắp lễ đường. Khúc Nghiên Thanh nhìn một cảnh hạnh phúc này, hít sâu một hơi, sau đó tựa lên vai chồng mình, cảm khái nói “Anh Mộ, anh nói xem có phải ông trời đã sớm định trước duyên phận của hai đứa không?”Tề Mộ nắm tay vợ, lộ ra tia dịu dàng hiếm hoi “Sao em lại đột nhiên nói như vậy?”“Có lẽ anh không nhớ, nhưng em nhớ rất rõ. Khi đó mẹ em vừa qua đời, em dẫn mấy đứa về nhà theo. Lúc đó Chu thị trưởng có đến nhà chúng ta tham dự lễ tang, ông ấy có dẫn theo một bé gái. Năm đó Tề Xuyên mới chỉ mười tám tuổi, thằng bé không thích nói chuyện, mà người khác cũng rất sợ thằng bé. Kể ra cũng kỳ, chỉ có mỗi mình bé gái nhà Chu gia đó nhìn thấy thằng bé liền cười khanh khách, sau đó bởi vì người lớn đều bận việc nên con bé không thể đi theo ba mình, liền quay sang đi theo Tiểu Xuyên. Mà lúc Chu thị trưởng phải ra về, bé gái đó vẫn nắm lấy tay áo Tiểu Xuyên không buông, không muốn đi, khóc một trận, náo loạn rất lớn.”Nói tới đây Khúc Nghiên Thanh nghiêng đầu nhìn sườn mặt chồng mình, bật cười “Bé gái đó rất bướng bỉnh, em dỗ dành rất lâu nhưng con bé chẳng nghe ai, thậm chí là ba của con bé. Sau anh đoán được làm thế nào mà con bé ngừng khóc không?”Tề Mộ biết vợ mình thích tự mình nói ra, vì thế phối hợp nhìn cô bằng ánh mắt nghi vấn, rồi lắng nghe bà nhớ lại “Tiểu Xuyên nói nếu con bé chịu về nhà nó sẽ mua kẹo cho con bé ăn, em nghe xong liền bật cười. Nhưng không nghĩ tới chỉ một câu nói sứt sẹo nghiêm túc của Tiểu Xuyên như vậy cũng có thể lừa con bé… Aiz, chẳng qua, thời gian thực sự trôi nhanh quá! Bé gái đã lớn đến như vậy rồi, tuy kẹo vẫn chưa ăn được, nhưng bây giờ so với kẹo ngày xưa khẳng định ngọt ngào hơn rất nhiều!”Bà nói xong liền ngẩng đầu đôi trai gái đang hôn nhau say đắm, loại cảm giác hạnh phúc đầy mãn này khiến cho người ta khó kìm lòng nổi mà say mê trong Toàn văn hoàn -
Tên gốc Đại thúc, ngươi không hiểu yêuEdit + BetaTieukimthu, SousouNguồn convert Rich92 TTVChênh lệch tuổi tác trong tình yêu vốn không phải là một vấn đềRõ ràng việc hai tâm hồn đồng điệu với nhau không phải do số tuổi quyết định. Nhưng điều đó có ảnh hưởng đến rất nhiều thứ trong cuộc sống, trong tình cảm và hôn nhân của đôi bênNhiều lúc một bên luôn nghĩ mình lớn hơn hẳn, càng phải bao dung, phải yêu chiều. Nhiều lúc một bên cảm thấy, họ khó mà có tiếng nói chung trong vài vấn đề, thậm chí là trái ngược nhau hoàn toàn...Một bên đã trải qua nhiều mưa gió, một bên vẫn chỉ mới vừa trải đời...Biết bao nhiêu thứ cách biệt nhau, gây nên khoảng cách, vì vậy người ta nói cách biệt nhau năm năm đã là lớn, thế thì tới tận mười lăm năm lại là thế nào????Trong lúc bản thân cô còn đang đau lòng và cảm giác mơ hồ, người ấy lại đến với cô, nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp như thếCô cảm thấy bản thân mình yêu người này vốn không sai, nhưng có lẽ đoạn tình cảm này cũng sẽ phải tan biến thôi..Đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, anh đã cất tiếng- Em chuẩn bị khi nào thì về nhà? Đôi tay lại dịu dàng vuốt tóc côChu Mông Mông ngạc nhiên- Anh không phải tới tìm em ly hôn sao?Anh nghe cô nói như vậy, không khỏi bất đắc dĩ- Anh chỉ muốn cho em đi ra ngoài thư giãn.“……”
Edit TieukimthuMột đêm này Tề Xuyên vẫn chưa thực hiện lời hứa với Chu Diễm, về chuyện trước kia anh không hề đề cập với Chu Mông Mông một chữ. Không phải do Tề Xuyên sợ nói ra sự thật, mà vì anh biết Mông Mông bây giờ chưa đủ khả năng để tiếp giường to rộng trong phòng ngủ, Chu Mông Mông đưa lưng về phía Tề Xuyên, làm thế nào cũng không ngủ được. Cô khẽ động, định kéo cánh tay Tề Xuyên đặt trên eo cô xuống bỗng cảm thấy eo mình bị gì chặt, sau đó cả người bị lật bóng tối bao chùm, Chu Mông Mông mơ hồ có thể thấy đôi mắt thâm trầm của Tề Xuyên, phản chiếu chút ánh sáng mờ nhạt, như một hồ sâu lắng đọng ngàn năm, khiến cho cô đoán không ra mà cũng đoán không đúng.“Tiểu Mông, còn nhớ câu đầu tiên em nói với anh không?”Chu Mông Mông không biết anh đột nhiên hỏi câu này là có ý gì, nhưng đầu cô chợt nhớ lại lúc trước khi hai người mới gặp nhau, trong lòng chua ngày đó cô đến nước Mỹ là một ngày đầy nắng, mặt trời chói chang, phơi nắng nhiều nên trán toàn mồ hôi, cô không hợp khí hậu phải đi mua thuốc tiêu chảy, vừa mới đến phố 38 của trường đại học Pennsylvania State University bỗng cô cảm thấy có chút choáng váng, vì thế cô định ngồi trên băng ghế đá nghỉ ngơi một lát. Nhưng cô còn chưa đi đến băng ghế kia đột nhiên cảm thấy mấy người trước mắt bỗng nhiên hóa thành bông tuyết trắng xóa rồi mất thăng giây phút cô ngã xuống đất lúc đó, cô đã gặp duyên phận của mình trong cuộc đời này.“Bạn học, có cần hỗ trợ không?” Người đó nói tiếng Anh lưu loát trôi chảy, dịu dàng trầm thấp, khiến người nghe cảm thấy rất thoải mái. Lúc ấy Chu Mông Mông không thấy rõ người trước mắt, vốn tưởng là một người bản xứ tóc vàng mắt xanh. Nhưng cô không nghĩ tới khi nhìn rõ lại là một người đàn ông tóc đen mắt đen tuấn Mông Mông ngồi xuống đất, người đàn ông cũng ngồi xổm trước mặt cô, thần sắc lãnh đạm, tựa như không tính đỡ cô đứng dậy. Cũng không biết lúc ấy đầu óc có phải do phơi nắng bị hỏng hay không mà bỗng dưng cô mở miệng nói bằng tiếng Trung “Chú, chú có thể đỡ cháu đứng dậy không?”Người đàn ông thoáng ngẩn người, sau đó hơi cau mày. Chu Mông Mông nhìn biểu cảm nghi hoặc trên mặt người đối diện bỗng hoàn hồn, thầm nghĩ tự dưng mình lại nói tiếng Trung, không biết anh ta có nghe hiểu hay không nữa?Khi cô đang muốn dùng tiếng Anh để tránh khó xử thì người đàn ông bỗng giơ bàn tay thon dài rắn chắc ra trước mặt cô “Tôi có già như vậy hả?”“Chú…” Chu Mông Mông nhìn bàn tay xinh đẹp, nhất thời giật mình.“Đứng lên đi.” Giọng nói ấm áp dễ chịu, so với lúc nói tiếng Anh còn động lòng người hơn. Anh cầm tay cô, cảm giác lành lạnh khiến đầu óc nhanh chóng thanh tỉnh “Chú là người Trung Quốc?”Người đàn ông mỉm cười, không trả lời câu hỏi của tượng của Chu Mông Mông đối với Tề Xuyên trong lần gặp mặt đầu tiên tuy không lãng mạn giống như phim truyền hình nhưng lại khắc sâu vào trí nhớ cô, bởi vì một câu nói của anh, một nụ cười, một bàn tay to đẹp đẽ… đều khiến cô lúc ngủ say cũng phải nhớ đôi khi duyên phận chính là phép lạ, nếu như cô không bị bạn cùng phòng Anna rủ đi nghe khóa anh dạy, có lẽ vĩnh viễn cô sẽ không biết anh tên là Tề Xuyên, cũng không biết anh đang là giáo sư của học viện Wharton. Hai quốc gia khác nhau, hai thành phố khác nhau, hai ngôi trường khác nhau, hai chuyên ngành khác nhau… Nếu không dựa vào một chút diệu kỳ mang tên duyên phận, có lẽ cả đời này cô nhiều nhất cũng chỉ có thể là người thoáng qua với anh, không bao giờ cùng nhau xuất nếu ông trời đã cho họ gặp nhau, cũng sẽ nhất định kéo dài đoạn nhân duyên đó cô chuyển sang học môn của Tề Xuyên. Rồi sau đó cô trở thành một trong những người ái mộ Tề Xuyên nhất, cũng trở thành kẹo cao su duy nhất không biết xấu hổ bám dính Tề Xuyên không buông.“A, chú Tề, hôm nay chúng ta cùng nhau đi ăn cơm đi?”“Tề giáo sư, thầy có thể nói cho em biết từ LOVE này phải nói như thế nào thì đối phương mới cảm nhận được ạ?”“Chú, cháu và chú nói chuyện, chú không cần phải giả vờ như không nghe thấy, cháu nói thật đấy!”“Tại sao cháu không thể thích chú, thích hay không là chuyện của cháu cơ mà, với lại cháu cũng không làm vướng tới chú!”…“Chú, cháu thích chú.”Chu Mông Mông nghĩ chỉ muốn nói cho anh biết tình cảm của bản thân mà thôi, cho dù anh đồng ý hay không, đều là chuyện của mình. Tuy nhiên mới yêu lần đầu nên cô không biết, rằng trên đời còn có một loại tình cảm nam nữ tên là ’tình yêu’. Nếu đã yêu, sẽ có đau khổ. Nếu lúc trước anh không giúp cô, có lẽ… Chu Mông Mông mím môi, chống lại cặp đen trong đêm tối, chua xót cười nói “Em không nhớ.”Buổi sáng hôm sau, Chu Mông Mông dậy còn sớm hơn cả Tề Xuyên, cô làm xong bữa sáng, chờ anh xuống bàn cơm, hai người rất yên tĩnh. Sau khi hai người ăn xong, Tề Xuyên giúp cô thu dọn bát đũa trên bàn, nhưng Chu Mông Mông lại cướp bát sứ trong tay anh “Để em làm, em không phải là trẻ con!”“… Tiểu Mông.” Tề Xuyên nhìn cô, hơi nhăn Mông Mông cố ý tránh ánh mắt quan sát của anh, cầm đồ ăn đi vào bếp “Về sau mấy việc nhỏ này, cứ để cho em làm.”Dường như qua một đêm, cô đã trưởng thành lên rất nhiều, nhưng Tề Xuyên không hiểu, anh chỉ cảm thấy Tiểu Mông đang dần dần bắt đầu không ỷ lại vào mình.**Sau lần trước Phó Xuân Xuân tát cô một cái, Chu Mông Mông muốn tìm cô nói chuyện cho rõ ràng. Nhưng Phó Xuân Xuân tựa như quên sự tồn tại của cô, mỗi lần thấy cô đều cứ như thấy không khí, chỉ thoáng Nghiêm Đông đi rồi, một người phụ nữ trung niên mập mạp thay thế vị trí của anh, trở thành chủ nhiệm mới của lớp các cô. Trước khi Nghiêm Đông rời đi có trở về trường một lần, lúc ấy Chu Mông Mông thấy anh đứng bên ngoài phòng học, đứng cạnh là Phó Xuân Xuân, hai người nói thật lâu, trong quá trình đều cười đùa vui Nghiêm Đông đi rồi, một tuần Phó Xuân Xuân không để ý tới cô đột nhiên xuất hiện trước bàn học của cô, nói cho cô một câu “Chu Mông Mông, cậu không biết quý trọng Nghiêm Đông là cậu vô phước, mình sẽ thay cậu yêu thương anh ấy.” Trời ạ, ta ghét Phó Xuân Xuân này vô cùng a, nếu để TNĐ biết PXX tát CMM, ta không tin NĐ có thể để yên >.
đại thúc ngươi không biết yêu