🌩️ Xuyên Việt Chi Thần Húc
Chương 36. Chương trước Chương tiếp. Edit + Beta: Jeong. Đọc truyện vui vẻ nhé~~. —————————. Lại bị cự tuyệt ngoài cửa, Ôn Tín đã giận hư đầu. Giận Ôn Thần Húc thân là con cái lại bất kính với mình đương là thân cha, nhanh muốn cậu giúp mình biết rõ nguyên
Những người hứng chịu việc bạo lực học đường đó chắc chắn không chỉ chịu nỗi đau về thân xác mà còn chịu tổn thương về tinh thần. Nguyên nhân của vấn đề bạo lực học đường trong thời gian gần đây có rất nhiều nguyên nhân.
Truyện Xuyên Việt Chi Thần Húc - Chương 34. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Xuyên Không; danmei; jimin; jungkook; lisa; taehyung; taekook; |ĐM - HOÀN| Xuyên việt chi Thần Húc - Tô Hương Lan Sắc |ĐM - HOÀN| Xuyên việt chi Thần Húc - Tô Hương Lan Sắc. Đề Cử . Đọc Truyện Theo Dõi (0) 7/10 trên tổng số 1 lượt đánh gi
Địa chỉ: số 42, Quốc Lộ 22, ấp Chợ, Xã Tân Phú Trung, Huyện Củ Chi, TP. HCM. Thời gian khám bệnh ngoại trú: 7-12 giờ, 13-16 giờ; ngoài giờ: 16-19 giờ. _____ Được xem như anh cả trong hệ thống Bệnh Viện Xuyên Á (BVXA), BVXA TP. Hồ Chí Minh bắt đầu hoạt động từ 19/5/2014.
HÀNH TRÌNH XUYÊN VIỆT. Thời gian: 21 ngày 21 đêm. Phương tiện: Đi về bằng ô tô du lịch. Việt Nam có nhiều điểm du lịch đa dạng từ miền Bắc đến miền Nam, từ miền núi tới đồng bằng, bãi biển, đảo. Từ các thắng cảnh thiên nhiên tới các di tích văn hóa lịch sử
Book Phuc Xuyen from Dong Da - Ha Noi to Chi Linh - Hai Duong. Bus fare: VND 100000 → 100000. Bus schedule: → | Find and compare customer reviews, bus deals, discounts and coupons from Dong Da - Ha Noi to Chi Linh - Hai Duong of Phuc Xuyen with no booking fee | VeXeRe.com - Vietnam's largest online bus ticket booking platform
Truyện Xuyên Việt Chi Thần Húc - Chương 66. EDIT + BETA: Jeong Mọi người có thể chưa biết, ảnh ở đầu trang là fanart game tui chơi đóaaaaa, trai mlem mlem lắm luôn ≧ ≦
Bác sĩ cho biết Tiểu Bính thường xuyên thức khuya chơi game, sinh hoạt hàng ngày vô cùng thất thường, đây chính là nguyên nhân khiến cậu bị "suy sụp sức khỏe" và dẫn đến viêm cơ tim. làm việc quá sức, lười vận động, ăn uống không điều độ trong thời gian kéo dài
NyAnnU. Tác giả Tô Hương Lan Sắc Thể loại xuyên không, cổ đại, cung đình hầu tước, thanh thủy văn, ngọt, không ngược, ôn nhu, thâm tình hoàng đế công vs Dương quang, tàn tật thụ Edit Jeong Cho wp hoahoalala Tình trạng Hoàn 65 chương + 2 phiên ngoại ———– Văn án Thân thể không khỏe mạnh, đi đứng cũng không tốt. Câu chuyện này kể về một thiếu niên đang yên vui tự tại lại xuyên vào một tên ăn chơi trác táng bị ngã ngựa gãy chân. Biên tập viên Tấn Giang đánh giá Đối với Ôn Thần Húc, một người đi đứng không được, thân thể lại suy yếu đi ra ngoài một chuyến cũng là chuyện không dễ dàng, chuyện đột nhiên xuyên vào một tên ăn chơi trác táng mới vừa bị ngã gãy chân thì không có gì khó tiếp thu. Tuy rằng thanh danh của người này không tốt, người nhà cũng không đối đãi tử tế với hắn, nhưng tốt xấu gì cũng để lại cho cậu một cái danh ân nhân cứu mạng của Hoàng đế, còn có một bằng hữu béo như quả bóng nhưng rất làm cậu ấm lòng. Cùng những người gọi là người nhà kia, một chút cảm giác thân cận gì đó cậu cũng không có, nhưng lại cảm thấy ấm áp tản ra từ bốn phía khi ở bên vị Hoàng đế cao cao tại thượng…. Nam chủ tuy trước hay sau xuyên qua đều đi đứng không được nhưng lại không bi quan, vẫn như cũ có một cuộc sống yên vui, giữ được tấm lòng thiện lương. Hiểu được cách thỏa mãn lòng mình, hiểu được hạnh phúc là gì, cho dù người bên cạnh cậu luôn cho cậu cảm giác rất giống người nhà là một vị Hoàng đế, nhưng cậu vẫn như cũ không sinh ra dã tâm gì, trước sau vẫn nhớ rõ nguyện vọng nho nhỏ của mình là muốn tự mắt nhìn xem thế giới tuyệt đẹp kia. Toàn văn ấm áp, không có cung đấu, trạch đấu phức tạp, cách hành văn nhẹ nhàng làm người đọc cũng phải cười. ———————- Link Link wattpad
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để + BETA Jeong———————————————————-– Ngươi cứ tùy Lịch không để bụng gã tuy là một người cũ kĩ giúp lí không giúp thân1, nhưng ngày thường ở nhà gã đều vô cũng hiểu chuyện, thanh danh bên ngoài cũng không tồi. Cha gã không thể nào tin lời của một tên ăn chơi trác táng nói, cũng không tin nhi tử ưu tú của mình giống như lời tên mập này miêu tả. 1 tin lí lẽ, không giúp người thân nếu họ làm sai. – Tiểu tử thúi mày đây ngứa đòn phải không!?Bàng Trí bị thái độ của gã chọc tức.– Đây chính là tửu lâu của Cẩn Vương gia, mày nên nghĩ kĩ trước khi đánh nhau Lịch không sợ hãi nói. Nói xong thấy hắn tức tới đỏ mặt, còn cố ý nói tiếp– Nếu mày chê ghế lô của tao nóng thì nên chạy nhanh ra ngoài đi, đừng làm chính mình “nóng” đến họ ở nơi đó người tới ta đi, Sở Thịnh Thần nhìn lướt qua ghế lô, sau đó đem người trong lòng đặt tại trà án bên kia, chính mình cũng ngồi bên An theo sau tiến đến trà án, xem hai người đang cãi nhau ở ghế lô như không khí. Lặng lẽ lấy ngân châm thử qua nước trong ấm trà, cầm lấy ấm trà xác định chưa từng có người đụng vào mới rót tới người trước chọc tức tới mức bốc khói, Bàng Trí nghiến răng nghiến lợi nói– Mày không nhận lỗi tao liền về nói với cha tao!Hắn tuy ngày thường vẫn thích kiếm chuyện, trước đây lại không lấy trưởng bối ra để uy hiếp người, nhưng lần lại bị chọc giận điên người có người khi dễ hắn hắn có thể bỏ qua một lần, lần sau liền tìm người tính sổ, nhưng nếu khi dễ huynh đệ tốt của hắn vô luận như thế nào cũng đừng hòng hắn bỏ qua.– Mặc dù cha mày cũng là người biết phân rõ phải trái, nhưng mày lại vô duyên vô cớ chạy đến ghế lô của tao càn quấy còn không biết xấu hổ muốn về nhà cáo trạng với trưởng bối?Lý Lịch nói xong thấy Bàng Trí muốn nói gì đó liền cắt ngang hắn nói tiếp– À! Đúng rồi, mày nghĩ oan cho tao đánh người, sau đó lại chửi người phải không? Nhưng có ai thấy được, có ai nghe được? Chỉ có bọn mày làm chứng ai sẽ tin?Thấy gã nói vậy, Bàng Trí không khỏi giương mắt nhìn về phía cửa sổ, phát hiện gỗ làm cửa sổ nơi này không giống cây gậy gỗ tầm mắt hắn nhìn qua, Lý Lịch cười nói– Mày nếu thích thì cứ đi cáo trạng, nhìn xem tới lúc đó mọi người tin một kẻ chỉ biết ăn chơi như mày hay tin vừa dứt lời, hai tên ngồi cùng bàn cũng phụ họa trong nhà đều biết chuyện của hắn, tuy lời nói của gã rất vô sỉ, nhưng cũng là sự thât. Bàng Trí nghĩ, nếu mình trở về nói thật, lấy chiến tích trước kia của hắn, cha hắn tin gã hay tin mình vẫn là một lời khó nói rõ. Còn tổ phụ của hắn, có cho mười cái gan hắn cũng chẳng dám kinh động suốt quá trình hai người kia cãi nhau, Ôn Thần Húc chỉ có thể nhìn, khi nghe được người nói nhắc đến hai chữ “cáo trạng”, Ôn Thần Húc sáng mắt, nhìn về phía người bên cạnh mình nói– Cái người họ Lý kia cố ý thả vật từ trên cao xuống đả thương người còn không chịu xin lỗi! Có người yêu tương lai là Hoàng đế như có nửa thiên hạ trong tay, muốn xử ai méc người yêu bảo đảm xử đẹp mắt=Sở Thịnh Thần lập tức hiểu được, cậu này là đang mách với mình, trong mắt hiện rõ ý cười, nhìn cậu nói– Vậy ngươi muốn thế nào?Phúc An cũng cảm thấy vị Lý công tử kia rất quá đáng, nghe Ôn Thần Húc nói không khỏi cười, thầm nghĩ – Cũng không phải không có cách! Muốn tìm một nơi để cáo trạng mà không cần lo lắng, chẳng phải nơi này có sẵn một vị có thể dùng để cáo trạng người khác sao?– Làm cho hắn nhận lỗi!Ôn Thần Húc hăng hái Lịch không phải không chú ý đến ba người vừa mới vào liền tùy ý ngồi qua một bên, chỉ là vốn dĩ muốn chọc xong tên mập chết tiệt này liền chuyển qua tên què kia, hiện giờ thấy cậu mở miệng nói như vậy không khỏi châm chọc nói– Suy nghĩ viển vông!Hắn cũng cảm thấy suy nghĩ này rất kì lạ, nhưng khi nhớ đến vị họ Sở kia Bàng Trí không cảm thấy như vậy nữa, vì thế nói– Hiện tại, ta không muốn nghe hắn nói xin lỗi, trực tiếp kéo hắn xuống dưới lầu lấy một trăm cân3 gậy gỗ đánh hắn!3 2 cân = 1 kg Nói xong liền giương con mắt chờ mong nhìn Sở Thịnh Thần.– Ngươi cảm thấy như thế nào?Sở Thịnh Thần không để ý đến hắn, tiếp tục nhìn về phía người bên Thần Húc bày ra vẻ mặt ” không tốt lắm đâu” nhìn Bàng Trí, Bàng Trí vẻ mặt kiên định nhìn thẳng Thần Húc bị bại trận chỉ có thể đồng ý, bất quá vẫn khuyên– Một trăm cân là quá nhiều rồi, hay giảm xuống một nửa đi!Năm mươi cân cũng không phải là ít, vì thế Bàng Trí liền gật đầu đồng bọn họ thảo luận, Lý Lịch không khỏi đề phòng, gã hướng về người ngồi cạnh Ôn Thần Húc luôn bày ra vẻ mặt không ý kiến với cuộc thảo luận của hai người kia.– Ngươi là ai?Thấy thiếu niên đã quyết định được hình phạt, Sở Thịnh Thần nhìn mắt Phúc An, nhận được chỉ thị Phúc An vỗ vỗ nhanh sáu hắc y nhân không biết từ đâu xông vào, trực tiếp đem Lý Lịch cùng hai người đồng bọn bắt lại.– Ngươi đến tột cùng là người nào!?Lý Lịch hô một tiếng, thấy hắn đến liếc mắt nhìn mình cũng lười làm, vì thế lại nói– Đây chính là tửu lầu của Cẩn vương gia, các ngươi tốt nhất đừng xằng bậy. Ta là…… Ứm!Thấy gã nói nhiều như vậy, Phúc An liếc mắt một cái, hắc y nhân liền đem miệng ba người bịt lại.– Đi tìm năm mươi cân gậy gỗ tới rồi đem bọn họ xuống An Thần Húc nghĩ nghĩ nói– Lát nữa ném gậy gỗ xuống không cẩn thận trúng người qua đường thì làm sao?– Không có việc Trí vẫy tay, sau đó chạy tới cửa sổ bên kia nói– Phía dưới bên này là hẻm nhỏ, ở chỗ này xử nó sẽ không đánh trúng người qua y nhân rất nhanh đã đem năm mươi cân gậy gỗ tới, sau đó trực tiếp mang người nhảy qua cửa sổ xuống hẻm nhỏ.– Đi, Thần Húc, chúng ta cùng nhau chơi đi!Bàng Trí hưng phấn mời gọi.– Ngươi đi Thần Húc cự tuyệt cậu nói vậy, Bàng Trí chui đầu qua cửa sổ, hắn phe phẩy cây gậy gỗ trong tay còn không quên nhắc nhở– Chuẩn bị cho tốt đó! Ta phải là người ném đầu tiên!Trong ngõ nhỏ, Lý Lịch ngẩng đầu lên, trừng mắt phát ra âm thanh ” Ô ô”, tựa hồ cảnh báo Trí mới không sợ gã, chớ nói hôm nay có người làm chỗ dựa, dù chỗ dựa này cũng không đáng tin cậy thì hắn cũng sẽ xử gã, cùng lắm về nhà bị đánh một trận thôi, dù sao da hắn dày cũng không sợ bị đánh.————0————-Thấy Bàng Trí ở bên dưới hù dọa nửa ngày cũng không đánh, Ôn Thần Húc cười cười.– Kim bài ta cho ngươi đâu?Nghe hắn nói, Ôn Thần Húc quay đầu nhìn, sau đó từ trong lòng ngực móc ra một vật đưa cho Thịnh Thần không nhận lấy, nhắc nhở– Lần sau nếu ta không ở cùng, bị người khi dễ thì trực tiếp lấy nó hắn không lấy kim bài Ôn Thần Húc cất vào ngực, nghe hắn nói như vậy cậu gật gật đầu.– Nè! Ta nói các ngươi đừng lộn xộn nha nếu đánh trúng đầu cũng đừng trách Trí đe dọa tất nhiên cũng chỉ dọa như vậy thôi, nếu kêu hắn đánh đầu hắn cũng không dám, nhiều nhất là hướng tới vai và lưng bọn họ mà ở ngõ nhỏ, Lý Lịch thấy hắn dĩ nhiên muốn đánh, trong lòng giận dữ, đồng thời cùng ghi hận lên người biểu đệ 4 gã. Nếu không phải giúp biểu đệ gã trút giận, thì hôm nay mình cũng không đi gây chuyện với hai tên ăn chơi trác táng này, cũng vì vậy mà không bị khinh nhục.4 Em trai họNém năm mươi cân gậy gỗ xong, Bàng Trí không còn thấy thú vị nữa, phủi tay ném mấy cây gậy gỗ xuống bên cạnh ba người, thấy bọn họ sợ hãi liên tục trốn ra xa, Bàng Trí cười ha ha một hồi, sau đó lên lầu kéo một cái ghế dựa ngồi cạnh Ôn Thần Húc.– Nhanh như vậy? Đã ném xong rồi sao?– Ném xong rồi! Ngươi không thấy bộ dáng bị dọa của bọn nó đâu!Bàng Trí cười cười lại nói– Tuy không đánh trên đầu bọn nó nhưng khẳng định người bọn nó đều sưng lên, hắc hắc~Duỗi tay tự rót cho mình ly trà, một hơi uống hết, Bàng Trí chỉ cảm thấy tinh thần thật sảng ăn xong điểm tâm cùng trà bánh, bốn người cũng không còn tâm trạng ngồi ngốc trong tửu Thịnh Thần đứng dậy bế Ôn Thần Húc lên, lần này Phúc An phản ứng lại, chạy nhanh tới nói– Chủ tử, vẫn nên để ta làm Thịnh Thần liếc hắn một cái, sau đó vòng qua hắn đi tới biểu tình trên mặt chủ tử không đổi cũng không nói chuyện nhưng Phúc An vẫn nhận ra ý tứ trong ánh mắt chủ tử nhà mình. Chủ tử đang khinh thường sức lực của mình. Cho rằng mình ôm Ôn công tử không được sao? Phải biết rằng hắn năm đó là từ Ngự Thiện Phòng đi ra, đốn củi gánh nước gì đó hắn đều đã trải qua, thế nên sức lực của hắn tuyệt đối không nhỏ hơn chủ tử nhà mình!– Chủ tử của ngươi ra ngoài rồi, ngươi còn muốn ở lại đây sao?Bàng Trí tốt bụng nhắc nhỏ, sau đó bỏ chạy lấy người.– Đẩy xe lăn tới ra khỏi cửa liền nhìn thấy Thanh Nhất, Thanh Nhị đang đứng cạnh xe lăn ở lối đi, Ôn Thần Húc nhắc nhở nói.– Đẩy xe lăn xuống lầu rất bất tiện, ta trực tiếp ôm ngươi đi Thịnh Thần từ nhỏ đến lớn chưa từng ôm ai, ngay cả cháu trai cũng không, hiện giờ đem người nhỏ hơn so với mình còn có vẻ mềm mềm mại mại ôm vào trong ngực, hắn chỉ cảm thấy ấm áp không muốn buông hồi cung có thể ôm cháu trai một chút, Sở Thịnh Thần hai người rời đi, Thanh Nhất, Thanh Nhị liếc nhìn nhau, sau đó nhận mệnh đem xe lăn xuống khỏi tửu lâu, Sở Thịnh Thần không dừng lại, trực tiếp ôm người đi về phía Thần Húc đang định nói chuyện thì nghe hắn nói– Ngươi xem thứ này thế nào? Ta muốn mua về cho cháu trai mặt bày rất nhiều món đồ chơi gỗ, bị hấp dẫn sự chú ý Ôn Thần Húc tức khắc quên luôn mình định nói gì, cầm lấy một bộ cửu liên hoàn 6 trong tay khảy một hồi, giơ lên hỏi– Cái này được không?– Cũng Thịnh Thần nói.6 Cửu liên hoàn là đồ chơi dân gian của Trung Quốc thời xưa. Đây là trò chơi rèn luyện tính kiên nhẫn, sức quan sát, phân tích và IQ. Mục đích của trò chơi là giải thoát cho thanh dài bị khóa bởi 9 vòng tròn liên tiếp. Nhà mình có món này nè, chơi khá đau đầu nhưng cũng thú vị thế, Ôn Thần Húc liền giữ lại cửu liên hoàn, lại cầm một cái khác thưởng thức, chờ chơi một hồi thì nhớ ra việc hỏi ý kiến hắn, thấy hắn nói được thì để qua một khi Thanh Nhất, Thanh Nhị nâng xe lăn ra cửa thì không thấy người đâu, nhìn trái nhìn phải một hồi mới phát hiện vị Sở công tử đang ôm thiếu gia đứng trước một cái sạp bán hàng, vì thế chạy nhanh đẩy xe lăn qua đó.– Thiếu gia!Lúc đẩy xe lăn tới, Thanh Nhị hô một tiếng.– Ngươi đặt ta xuống đi!Ôn Thần Húc Thịnh Thần cẩn thận ôm cậu để xuống xe lăn, bởi vì mới mua vài món đồ, hắn trực tiếp kêu người bán hàng lấy mỗi thứ hai lúc Phúc An chạy nhanh đến, đưa cho Sở Thịnh Thần một túi tiền, Sở Thịnh Thần lấy ra một phần đưa cho Ôn Thần Húc, Ôn Thần Húc nói cảm tạ rồi nhận lấy đưa cho chủ sạp hàng, sau đó đem mấy món đồ bỏ vào rương gỗ đi về phía sạp hàng bán tượng đường của ông lão, Sở Thịnh Thần quả nhiên giữ lời giúp cậu làm thêm một lão lão hổ trên tay nhìn nhìn cảm thấy lão hổ này y như cái trước kia, Ôn Thần Húc tâm tình vui vẻ cười cười hồi CHAPTER 10.
EDIT + BETA Jeong————————Ở trong phòng vài ngày, trừ bỏ hai tùy tùng cũng chỉ có Ôn Thần Dật ngẫu nhiên sẽ lại đây một nhớ ba mẹ cùng anh trai đồng thời Ôn Thần Húc cũng từ bên ngoài xác minh được giấc mộng lúc trước phỏng chừng là kí ức của chủ nhân thân thể rằng thông qua những kí ức đó biết được chủ nhân thân thể này đã chết từ khi ngã xuống ngựa, nhưng mà vô ý chiếm lấy thân thể người ta, Ôn Thần Húc vẫn có chút băn hồi tưởng lại những kí ức hỗn độn đó, Ôn Thần Húc nghe thấy người ngoài cửa lên tiếng– Tam thiếu gia!Sau đó, cửa bị đẩy ra, một thiếu niên khoảng chừng mười, mười một tuổi bước nhanh đến. Hắn vừa tiến tới liền trực tiếp đứng phía trước giường, ánh mắt ở trên giường quét một lần, ngữ khí kinh ngạc nói – A! Ta còn tưởng bọn họ nói giỡn, nguyên lai ngươi thực sự biến thành người què?Nếu nói lúc trước Ôn Thần Húc còn không hiểu vì sao cái vị đại ca’ kia trong ngoài không giống nhau, chờ nhìn đến những kí ức sau cậu mơ hồ có chút hiểu nhà tuy rằng đều là họ Ôn, nhưng mà hắn lúc trước biết được nhà này có 4 khẩu nhà? thì có chút bất đồng. Nhà này bối phận lớn nhất là Ôn gia tổ mẫu bà nội, sau đó mới là Ôn lão gia, mà Ôn phu nhân —— cũng chính là thân nương của chính mình’ đã qua đời rất nhiều năm trước. Vị đại ca cùng tam đệ đều là thiếp thất sinh ra, cùng cậu’ không phải cùng một thân rằng không hiểu nam tử cổ đại vì cái gì muốn đem hài tử chính mình phân ra thành ba bảy loại, nhưng đối với thường thức cơ bản của cổ đại vẫn có chút hiểu biết, Ôn Thần Húc biết ở thời này lấy con vợ cả vi tôn1.1 làm đầu, trong này thì có nghĩa như kế thừa gia mà thân phận của cậu rõ ràng là đích tử, lại bị phế đi hai chân vì sao lại không có người quan tâm, trừ bỏ bên người có hai tùy tùng, thế nhưng phụ thân cũng tổ mẫu cũng không tới thăm, Ôn Thần Húc cảm thấy bản thân thật khó có thể nghĩ được nguyên cậu không vì lời châm chọc của mình mà nổi giận, thậm chí càng không để ý tới mình, Ôn Thần Lễ có chút thất muốn tiếp tục nói, dư quang liền nhìn thấy hai tùy tùng kia, vì thế hắn hơi khom lưng nhỏ giọng– Ôn Thần Húc, lỗ tai ngươi sẽ không bị phế theo chứ?Rõ ràng tuổi không lớn nhưng nói chuyện lại thực khó nghe. Chỉ sợ hắn lớn lên rất không ngoan ngoãn, Ôn Thần Húc kỳ thực từ trong lòng rất muốn có em trai nhưng lúc này lại một chút cũng không muốn để ý tới vị đệ đệ bên cạnh thấy chính mình nói hai câu, cậu ngay cả liếc mắt cũng chẳng thèm liếc. Ôn Thần Lễ trong lòng liền nổi trở thành một phế nhân còn có tư cách làm ra một bộ dáng kiêu ngạo, khinh thường người khác sao?! Nghĩ như vậy, hắn liền không chút che dấu, trực tiếp cao giọng nói– Ôn Thần Húc, ta xem lỗ tai và miệng ngươi đều cùng với cái chân ngươi phế theo luôn rồi đi?! Ngươi xem bây giờ ngươi đang nằm liệt trên giường là cái đức hạnh gì! A! Lúc trước trong kinh thành ngươi nổi danh ăn chơi trác táng, chờ về sau ngươi lên kinh thành ó phải sẽ nổi danh là phế vật?!Đối với những người râu ria cứ nói này nói nọ, Ôn Thần Húc từ trước đến giờ đều không để trong lòng. Hắn thích nói liền mặc hắn nói. Nói lại cũng chỉ lãng phí nước miếng, chính mình lại không đau không nhị thiếu gia nằm trên giường nhắm mắt mà tam thiếu gia đang mở miệng châm chọc, hai tùy tùng mới bị điều lại đây đem đầu cúi thấp xuống, trong lòng đều có chung một ý phúng nửa ngày, kết quả thấy người mình đang châm chọc dứt khoát nhắm mắt lại nghỉ ngơi, thậm chí khả năng nghe rõ chính mình nói cái gì đều không có. Một quyền như đánh lên bông cảm giác thật khó chịu, rõ ràng là đến đây đả kích người nhưng Ôn Thần Lễ lại mang một bụng lửa giận, ánh mắt đảo qua, cầm lấy chén trà trên bàn cạnh giường gỗ hướng phía trước định ném đi, nhìn xem bị hắn làm đến thế này cậu còn thờ ơ nữa không.– Tiểu Lễ, ngươi định làm gì đó?!Nghe được giọng nói quen thuộc, Ôn Thần Lễ nhẹ buông tay, cái ly rơi xuống mép giường, sau đó phanh một tiếng mảnh nhỏ rơi tán loạn trên mặt đất.– đầu quét những mảnh nhỏ trên đất, Ôn Thần lễ mới biết được mình định làm gì, chột dạ hô lên một Thần Dật liếc hắn một cái, hai bước đi tới.– Tiểu Lễ tuổi còn nhỏ đùa giỡn có chút không đúng mực, ta thay hắn xin lỗi ngươi, nhị đệ không cần cùng hắn so đo.– Lại không làm gì đến hắn, ca, ngươi xin lỗi làm gì?!Ôn Thần Lễ lôi kéo hắn không cho là đúng cáo liếc mắt một cái, ý bảo câm miệng, Ôn Thần Dật giúp hắn nói mấy câu liền bắt đầu quan tâm– Vậy ngươi nghỉ ngơi cho tốt, ta cùng Tiểu Lễ có rảnh liền tới thăm xong, phân phó gã sai vặt dọn dẹp đống mảnh vỡ dưới sàn, lôi kéo Ôn Thần Lễ ra đến ra sân sau, Ôn Thần Lễ ném tay hắn ra, khó có thể lý giải hô– Ca, hắn đều bị phế rồi, người cần gì phải đối tốt như vậy với hắn?– Hồ đồ!Ôn Thần Dật mắng một tiếng, ngay sau đó nói– Nếu hành vi vừa rồi của người bị truyền ra, người ngoài liền nghị luận ngươi thế nào?!Bị hắn nhắc nhỏ, Ôn Thần Lễ cũng biết mình xúc động bất quá vẫn có chút không cao hứng nói– Người đã tàn phế thành như vậy còn làm ra bộ dáng đáng ghét….Xem hắn gục đầu xuống cứ nhắc mãi chuyện đó, Ôn Thần Dật bất đắc dĩ nói– Hắn đều đã phế đi người làm gì phải quan tâm bộ dáng của hắn ra sao, còn có phế vật cái gì đó về sau không được nói, nếu khiến người khác nghe được liền không biết đồn thế nào.– Đã biết, đã biết!Có lệ đáp ứng hai tiếng, Ôn Thần Lễ liền chạy nhanh phòng, Ôn Thần Húc nói mệt mỏi liền bảo tùy tùng dọn dẹp đống bừa bộn dưới đất rồi sai người dìu cậu lên.– Thiếu gia, còn có gì phân phó?Một tùy tùng dìu cậu lên rồi Thần Húc nói– Hai ngươi tên gì?– Tiểu nhân Thanh Nhất.– Tiểu nhân Thanh Thần Húc xem qua, vóc dáng cao chính là Thanh Nhất, vóc dáng thấp là Thanh rõ người, Ôn Thần Húc kêu bọn họ giúp chính mình lấy vài thứ lại đây, chờ hai người đi từ dưới gối đầu lấy ra ngọc bội kì lân cầm trong tay thưởng ngày như vậy vẫn như cũ ở chỗ này, Ôn Thần Húc đã không còn ôm hi vọng trở về, như thế, cậu cũng chỉ nói với thân thể này một tiếng xin lỗi, sau đó liền cùng nhau sống thật sáng huynh đệ Ôn Thần Dật mới vừa đến, không nghĩ tới buổi chiều lại có người đến thăm.– Thần Húc hiện tại có tốt không? Nương hai ngày nay vội vàng giải quyết chuyện trong phủ, hôm nay mới rảnh đến thăm nữ nhân trẻ tuổi trước mặt đột nhiên mang theo một đám tỳ nữ lại đây, Ôn Thần Húc trong giọng nói lộ ra tia nghi hoặc– Nương của ta không phải đã sớm qua đời rồi sao?Cậu hỏi như vậy bởi vì trong trí nhớ Ôn phu nhân đã sớm mất, mà Ôn lão gia lại xem như không có liền tiếp tục cưới. Hiện giờ nghe người trước mặt tự xưng là nương mình, hắn có chút hoài nghi có phải hay không kí ức trước đó chính mình nhìn thấy được là sai?Nàng lúc thường lui tới đều xưng hô như vậy, trước kia sắc mặt của cậu không có chút nào tốt, nhưng đều làm lơ, hôm nay nghe cậu hỏi lại như thế cho rằng cậu cố ý châm chọc mình, nữ nhân trẻ tuổi trước mắt sắc mặt cứng luật pháp không quy định thiếp thất không thể lên làm chính thất, lấy cô mẫu đối với nàng yêu thương, biểu ca đối với Dật nhi và Lễ nhi yêu thích, cái danh Ôn phu nhân nhất định sẽ là của nàng, nhưng rốt cuộc vẫn là cái danh không chính không ôn thuậnLiên phu nhân trong lòng khó chịu, một lát sau nàng mới tươi cười nói– Ta vẫn xem Thần Húc là nhi tử của mình, ngươi trong lòng ta cùng Dật nhi và Lễ nhi đều giống Thần húc bừng tỉnh ngộ ra, hiểu được nàng nguyên lai là thân nương của Ôn Thần Dật và Ôn Thần rằng trong lòng vẫn còn chán ghét vấn đề vừa nãy nhưng nghĩ đến chính mình lại đây chủ yếu là vì đem chuyện lúc sáng của Lễ nhi nhà mình giải quyết, miễn cho truyền ra bên ngoài khiến nhi tử mang danh ” đối với đích huynh bất kính.” Liên phu nhân ngữ khí ôn nhu nói– Đúng rồi, nghe nói Lễ nhi buổi sáng lại đây bởi vì ngươi không để ý hắn mà nháo loạn?Thấy cậu không nói tiếp, Liên phu nhân lại tiếp tục nói– Hắn nha! Ngươi cũng biết tính hắn không có ý gì xấu. Nếu như buổi sáng hắn thực sự chọc ngươi không cao hứng, ngươi là ca ca cũng đừng cùng hắn so Thần Húc thật sự không để ý, thấy nàng tiếp tục nói về vấn đề này liền thuận miệng “Ừm” một cậu rốt cuộc phản ứng Liên phu nhân vừa lòng cười, lại như quan tâm nói– Lúc trước bận quá cũng chưa kịp hỏi, Thần Húc lần này rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Còn có bên cạnh ngươi những gã sai vặt đều đi đâu rồi? Người đưa ngươi về là ai?Nghe được vấn đề quen tai, Ôn Thần Húc quay đầu nhìn nàng một cái, ngay sau đó cúi đầu khảy khảy vòng ngọc thực sự quan tâm, trước khi cậu chưa tỉnh lại họ liền có thể điều tra rõ việc này đi?Thấy cậu không muốn nhiều lời, Liên phu nhân tìm tòi nghiên cứu nhìn hắn một cái, sau đó liền nói– Mặc kệ là gặp chuyện gì, cùng người trong nhà vẫn có thể một lúc thấy hắn vẫn luôn cúi đầu, Liên phu nhân bắt đầu nghi hoặc cậu tại sao đột ngột đổi tính, lại tưởng cậu bị đả kích, liền cảm thấy hợp rằng cảm thấy cậu trọng thương trở về việc này thực sự kì quái, liền mặc kệ lý do tại sao, dù thế nào thì cậu cũng đã bị cậu một hồi, nghĩ đương phụ thân lại không để bụng nhi tử, nàng để ý một chút cũng dễ làm thôi. Vì thế thấy hỏi không ra cái gì Liên phu nhân liền nói– Ngươi không nghĩ muốn nói ta cũng liền không hỏi. Bất quá người bên cạnh ngươi đều không có, trong phòng ngươi chỉ có hai gã sai vặt thì không đủ, đợi lát nữa ta cho người lưu lại mấy hạ nhân, có yêu cầu gì ngươi sai người đến nói với ta là xong lại quan tâm vài câu, dẫn theo tỳ nữ đi theo Liên phu nhân rời đi, thấy thiếu gia còn ngồi trên giường thưởng thức ngọc châu trên tay, hai gã sai vặt liếc nhìn nhau, Thanh Nhất, Thanh Nhị đi lên trước hỏi còn phân phó điều gì ý bảo hắn cùng tỳ nữ sẽ đứng bên ngoài chờ hai người đều rời đi, Ôn Thần Húc duỗi tay sờ sờ chân, đầu gối còn rất đau nhưng chân lại không thể cử vòng ngọc châu lần nữa mang lên cổ tay, Ôn Thần Húc mắt nhìn đầu giường những đồ vật hắn kêu người chuẩn bị, duỗi tay trước lấy ván gỗ đặt trên chăn gấm, lại cầm một tờ giấy đặt lên trên ván gỗ, sau đó nắm bút lông tùy ý phác kệ thế nào, vẽ tranh có thể làm cậu cảm thấy thả CHAPTER 2
xuyên việt chi thần húc