🐳 Mau Buông Ra Tôi Là Chị Dâu Của Cậu

BẠN ĐANG ĐỌC [Full] Mau buông ra, tôi là chị dâu của cậu Romance. Thể loại:1 nam 1 nữ, sạch, sủng, sắc, ngược. Lưu ý: Có gì thắc mắc hoặc đóng góp ý kiến xin mời các nàng bình luận tại truyện, vì một số lí do nên nhắn tin ta không trả lời được. Truyện Này! Mau Buông Cô Ấy Ra - Chương 31. Edit: kentu. Lúc Diệp Sơ đến nhà ga thì đã gần hai giờ chiều, từ xa nhìn thấy bóng dáng một người mặc bộ quân phục vừa xuống tàu, đang đứng trên bậc thang ở nhà ga. Dáng người cao lớn toát ra khí chất tinh anh, thậm chí còn có vài cô gái đi đi lại lại liếc mắt Con luôn tự hào vì được sinh ra là con của mẹ và được mẹ hết mực yêu thương! 3. Hôm nay ngày 20/10, con chúc mẹ ngày càng trẻ đẹp, luôn khỏe mạnh và sẽ mãi là người mẹ tuyệt vời của con. Con sẽ cố gắng làm việc, chăm sóc và bên cạnh mẹ để mẹ luôn là người R5Uy. Đường Duật Hành tiến từng bước về phía cô, Khương Gia Hy theo phản xạ lùi ra sau, đến khi người cô chạm vào tấm kính lạnh lẽo thì cô mới dừng lại.\- 'Đường Duật Hành\, cậu hãy mau bước ra ngoài\.\.\.' Cô cố gắng giữ giọng nói mình bình tĩnh\.Đường Duật Hành nắm lấy cổ tay cô, dùng lực kéo cả thân người cô ngã vào lòng mình. Trong phút chốc cả người cô gần anh trong gang tấc.\- 'Chị không nên gội đầu vào ban đêm\, không tốt cho sức khỏe\.'Khương Gia Hy bất ngờ ngước mắt lên nhìn cậu, cậu vừa mới nói gì? Là đang lo lắng cho cô sao?Bàn tay cậu di chuyển đến hông cô, cả người cô đơ lại, tay cậu nóng quá, nóng đến nổi có thể thiêu đốt cả người cô. Khương Gia Hy lúc này muốn nói gì đó nhưng lại không thể, bàn tay cậu như có dòng điện vậy, cô thật hận bản thân mình.\- 'Đừng\.\.\.' Cô lấy lại lí trí đẩy cậu ra khi bàn tay cậu phạm thượng mò xuống mông cô\.Đường Duật Hành khẽ nhíu mày vì hành động của cô, cậu càng ép sát cô vào người mình. Khương Gia Hy nghĩ tới họ chỉ cách thế giới ngoài kia một cánh cửa, bất kể lúc nào Đường Gia Huy hay một ai đó cũng có thể bước vào thì cô lại càng lo sợ, càng cố gắng đẩy cậu ra.\- 'Yên lặng nào\.' Cậu lên tiếng\, giọng điệu xen chút khó chịu\, cao hơn hết là ra lệnh\.Khương Gia Hy dừng lại, cô nhìn vào đôi mắt đang âm u của cậu thì vội ngoảnh đi nơi khác, cô tủi thân đến mức rơi nước mắt, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống sàn Duật Hành nâng cằm cô quay sang nhìn mình 'Là phụ nữ đừng bao giờ dùng nước mắt để giải quyết mọi chuyện.'\- 'Tôi cũng không muốn dùng nước mắt để giải quyết mọi chuyện\, nhưng xin cậu hãy dừng lại\, tôi là chị dâu cậu\, chúng ta như vậy\.\.\.'Đường Duật Hành ngắt lời 'Tôi đã làm gì quá đáng với chị sao?'Khương Gia Hy cụp mắt xuống, hình như cô đang ảo tưởng, bỗng chốc cả khuôn mặt cô ửng hồng lên. Đường Duật Hành khẽ cười, cầm lấy chiếc khăn trên tay cô.\- 'Ngồi xuống đây\, đừng để bị ốm\.' Cậu ra lệnh cho cô ngồi xuống chiếc ghế trước bàn trang điểm\.Cậu nhẹ nhàng dùng chiếc khăn lau đi mái tóc ướt nhẹp của cô, từng cử chỉ nhẹ nhàng như thể sợ làm cô đau. Khương Gia Hy chăm chú nhìn cậu qua tấm gương, trái tim cô khẽ loạn Duật Hành cầm lấy chiếc máy sấy rồi bật lên, tiếng máy sấy tóc làm cho không khí yên tĩnh bị đánh bay đi, mái tóc cô khẽ bay lúc sau...'Cốc...cốc...cốc..' Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng gõ, là Đường Gia Huy, anh ta đã nói chuyện cùng ông Đường xong. Khương Gia Hy giật mình, cô nhìn Đường Duật khẽ nhíu mày vì nhìn rõ sự lo lắng trong đôi mắt cô, nhưng cậu vẫn từ tốn sấy nốt chỗ tóc chưa khô.'Cốc...cốc...cốc..' Tiếng gõ cửa vang lên lần nữa, lần này dồn dập hơn lần trước, có lẽ anh ta đang khó Gia Hy càng khẩn trương, đến cuối cùng cũng đã xong, cậu tắt chiếc máy sấy rồi đặt xuống bàn.\- 'Chị ra mở cửa đi\.' Cậu đút hai tay vô túi quần rồi từ tốn nói\.Khương Gia Hy nhìn cậu bằng đôi mắt ngạc nhiên, ra mở cửa như thế này sao? Cậu không có ý định tránh mặt đi sao? Nếu mở cửa ra gặp Đường Gia Huy cô sẽ biết ăn nói thế nào đây?\- 'Khương Gia Hy\, cô đang thử thách lòng kiên nhẫn của tôi sao? Mở cửa\.' Giọng anh đang rất tức giận\.Bàn tay cô đặt lên khóa cửa, Khương Gia Hy quay đầu lại nhìn cậu, nhưng cậu vẫn bình thản đứng cùng cô quyết định mở cửa ra, cô nhắm mắt lại như để chờ đợi cuồng phong kéo đến. Hàng ngàn cảnh tượng tiếp theo cô đều nghĩ trong tất cả lại ngược lại như cô nghĩ...\- 'Khương Gia Hy\, cô thích ngáng đường người khác như vậy sao?' Giọng nói đầy khó chịu của Đường Gia Huy vang lên\.Khương Gia Hy mở mắt ra nhìn lại phía sau, cô ngạc nhiên và khó hiểu, cậu đi đâu rồi?Đường Gia Huy cau mày bước qua cô đi về phía phòng tắm, Khương Gia Hy nhìn xung quanh tìm kiếm hình dáng người thanh niên đó, nhưng dù là một sợi tóc cũng chẳng nhìn về chiếc rèm cửa đang dập dờn, rồi cánh cửa sổ đang mở ra chưa kịp đóng, chả nhẽ...Cậu nhảy qua cửa sổ này sao? Cô đi ra ngoài ban công nhìn xuống dưới, đây là lầu hai, nhảy xuống dưới đó thì không thể lành lặn được.\- 'Khương Gia Hy\, nếu cô muốn hóng gió thì đóng cửa lại ròi một mình đứng ngoài đó\, tốt nhất nên đóng cửa lại\.' Giọng nói chứa đầy khó chịu của Đường Gia Huy pát ra\.Cô nhìn xuống bên dưới đang tối đen như mực một lần nữa rồi đi vào, đóng cửa sẵn tiện kéo rèm dưới, sau bụi hoa, một bóng dáng của người thanh niên xuất hiện, cậu chính là Đường Duật Hành. Cậu khẽ phủi chiếc áo của mình, lâu rồi không luyện 'công phu', đúng là có xuống nhảy từ lầu hai thôi cũng bị trày da ở phía cánh tay, đúng là tự mình rước tai đi vào nhà, xuống phòng bếp tìm đồ để xử lí vết thương. Lúc này gặp quản gia Trần đang uống nước.\- 'Nhị thiếu gia\, cậu làm sao thế?' Giọng bà ấy có chút lo lắng\.Đường Duật Hành cười nhạt 'Cháu không cẩn thận bị té, bác tìm giúp cháu dụng cụ băng bó vết thương.'\- 'Được cậu đợi tôi một lát nhé\.' Quản gia Trần đi về phía tủ lấy bông và thuốc đến\.Lúc này Khương Gia Hy từ trên lầu đi xuống để uống nước, nhìn thấy cậu và quản gia đang ở đó cô liền quay người bước 'Đại phu nhân\, cô cần gì sao?' Quản gia Trần thấy cô định đi lên thì khó hiểu hỏi\.Khương Gia Hy cắn môi, cô xoay người lại 'Bác Trần.'\- 'Quản gia Trần\, bà chủ cho gọi người ạ\.' Một cô hầu gái đi xuống nói\.Quản gia Trần gật đầu 'Cô mau bưng thuốc này lên đi, tôi sẽ lên ngay.'Người hầu gái bưng tô thuốc đã sắc sẵn đi lên phòng, quản gia Trần cười.\- 'Đại phu nhân\, phiền cô xử lí vết thương cho nhị thiếu gia giúp tôi\, cậu ấy bị thương ở tay phải không thể tự làm được\, cũng khuya\, người làm trong nhà đều đi ngủ\.'Khương Gia Hy đơ người, cậu bị thương sao? Đường Duật Hành đóng cánh cửa phòng của mình lại, Thụy Nhan đã nhanh chân chạy vào trong, cô nhìn cậu cười như mình mới làm được điều gì đó rất vinh quang.\- 'Phòng anh vẫn như thế\, không có gì thay đổi cả\.' Cô nhìn xung quanh rồi nói\.Đường Duật Hành nới lỏng chiếc cravat 'Nam nữ ở chung một phòng sẽ không hay, bây giờ chúng ta đều đã lớn...em xem rồi nhanh chóng đi ra ngoài.' Nói rồi cậu bước thẳng vào phòng Nhan cười 'Em không lo thì anh lo gì chứ?'Cậu bật vòi nước lạnh lên, dòng nước xối từ trên đỉnh đầu xối xuống, mái tóc nhanh chóng bị ướt nhẹp, những giọt nước đọng lại trên từng cơ ngực, cơ bụng của cậu, hai tay vuốt nước từ mặt lên đến giờ Thụy Nhan trở về chỉ khiến mọi việc trở nên rối tung, cuộc họp Hội đồng quản trị sắp tới họ chưa chắc đã giúp được gì cho Nhan mở tủ quần áo ra xem rồi sờ lên từng chiếc áo, từng chiếc cravat, khẽ mĩm cười, anh vẫn vậy, từ trước đến giờ chỉ có sơ mi một màu trắng, cravat tối đến chiếc tủ bên cạnh, cô hơi hốt hoảng khi một hộp quà rơi xuống đất, Thụy Nhan cúi xuống nhặt lên, nhìn địa chỉ được gửi từ Mỹ, đặc biệt đây còn chính là chữ viết của cô. Cô nhìn vào trong tủ, cả một tủ đều là những hộp quà trước đây cô cẩn thận gói gửi về cho anh, anh không mở ra xem sao?'Cạch' Cánh cửa phòng tắm mở ra, Đường Duật Hành mặc một chiếc áo choàng tắm, chiếc dây ở bên hông cột lại lỏng lẻo, mái tóc không còn nước đọng nhưng vẫn bị ướt, trông anh lúc này thật quyến Nhan ngây ngốc nhìn cậu, quên cả bản thân định hỏi gì. Đường Duật Hành nhìn hộp quà trên tay cô, khẽ nhíu mày.\- 'Em làm cái gì vậy?'Thụy Nhan cúi đầu xuống, hai má khẽ đỏ lên 'Ai bắt anh mặc như thế cơ chứ?' Rồi cô ta ngẩng đầu lên, giọng oán trách 'Sao anh không mở ra xem, anh chê chúng sao?'Đường Duật Hành cầm lấy gói thuốc lá rồi lấy ra một điếu 'Tôi không có thời gian mở ra xem...'\- 'Không sao\, anh cất ở trong tủ như vậy cũng được\, ít nhất anh vẫn giữ nó bên mình\.' Cô ta nói một câu liền xóa sạch tội của cậu\, cũng như an ủi bản thân mình\.Đường Duật Hành mở cửa sổ đi ra ngoài ban công, miệng phả ra một làn khói trắng, chỉ có thuốc lá bây giờ mới khiến câu bớt đau đầu. Nhìn xuống phía dưới vườn hoa, hàng lông mày khẽ nhíu phụ nữ này bị bệnh sao? Chỉ cần rảnh rỗi liền ra vườn hoa đi dạo, ít nhất cũng phải biết bây giờ sương đang xuống, dễ bị ốm chứ?\- 'Anh đang nhìn gì vậy?' Thụy Nhan đi ra\, nhìn theo ánh mắt của cậu rồi hỏi\. Cô ta nhìn cậu rồi lại nhìn xuống bên dưới\, đó chính là Khương Gia Hy\, vợ của Đường Gia Huy mà\.Trong lòng bỗng nhiên nổi lên tia cắm ghét, Đường Duật Hành đi vào trong, cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn rồi bấm một dãy số.\- 'Anh gọi cho ai thế?' Thụy Nhan đi theo vào trong\, hỏi\.Đường Duật Hành chỉ nhíu mày vì tiếng chuông quá lâu vẫn chưa có ai bắt khi nghe thấy giọng cô cùng tiếng gió làu bên đầu dây 'Alo.'\- 'Đi lên phòng đi\.' Cậu dụi điếu thuốc vào chiếc gạt tàn bằng cẩm thạch\, giọng hơi khàn vì khói thuốc vẫn còn trong cổ họng\.Bên dưới, Khương Gia Hy theo bản năng nhìn lên phòng của cậu, Thụy Nhan đang đóng cánh cửa bằng kính lại, bàn tay cô khẽ nắm chắc chiếc điện thoại, hai người họ đang ở cùng nhau sao?Ở cùng vị hôn thê còn quan tâm đến cô làm gì chứ? Muốn cô trở thành một kẻ phạm tội tiểu tam nữa sao? Khương Gia Hy lạnh lùng nói 'Cậu không có quyền gì để ép buộc tôi cả. Vị hôn thê của cậu cũng đã trở về, tôi xin cậu, từ giờ buông tha cho tôi đi, chuyện chúng ta nếu để nói người biết sẽ không hay. Để anh hai cậu biết cũng sẽ không hay.' Những lời cuối cùng cô càng kiên quyết phải vạch rõ mối quan hệ này một lần nữa, ai cũng có cuộc sống riêng, cô không làm phiền họ thì xin họ cũng đừng làm phiền cô.\- 'Chị nói lại lần nữa\.' Đường Duật Hành nghiến răng nói\.Thụy Nhan bên cạnh khẽ nuốt nước bọt, ánh mắt đó, giọng điệu đó, có lẽ là anh đang tức giận, nhưng tức giận vì chuyện gì.\- 'Nói một ngàn lần\, vạn lần tôi vẫn nói như vậy\. Xin cậu\.\.\.tôi đã quá mệt mỏi rồi\.\.\.' Giọng cô nhỏ dần\, sau đó là tiếng gió 'ù ù' không ngừng\, cuối cùng là những tiếng 'tút\.\.\.tút\.\.'Gân trên bàn tay cậu nổi càng rõ, rất được.\- 'Duật Hành\.\.\.' Thụy Nhan định nói gì đó thì điện thoại trong túi reo lên\, cô ta đành nghe máy 'Mẹ\, con nghe ạ\.'\- 'Không định về sao? Ta và cha con đang đợi ở dưới xe đây\, muộn rồi\, hai đứa vẫn còn nhiều thời gian mà\.' Mẹ cô nói\.Thụy Nhan nhìn cậu rồi lễ phép nói 'Vâng, con xuống ngay đây ạ.' Cô ta tắt máy rồi nhìn cậu, cười 'Đến giờ em phải về rồi, bữa khác sẽ lại đến chơi, anh nhớ đi ngủ sớm đi...chuyện vừa rồi em coi như chả thấy gì đâu.'Đường Duật Hành im lặng, gương mặt nghiêm chỉnh nhìn ra bên ngoài cửa sổ xuyên qua tấm kính. Thụy Nhan cắn môi rồi rời đi, mấy năm không gặp, tình cảm có thật là đã phai nhạt đi, nhưng cô chắc chắn sẽ không để điều đó xảy Duật Hành là của cô, mãi mãi sẽ là của cô đi rồi, cậu liền đi ra khỏi phòng, trong lòng phừng phừng lửa giận vì câu nói vừa rồi của Khương Gia Hy, bước chân càng nhanh càng dứt khoát đi xuống vườn hoa.\- 'Duật Hành\, con lên thư phòng đi\, ta có chuyện muốn nói với con và Gia Huy\.' Lúc này mẹ cả cậu gọi lại\, giọng nghiêm túc\.Hàng lồng mày chau lại 'Lên thay quần áo đi đã.' \- 'Được rồi\, mau xuống dùng bữa sáng thôi\, mọi người còn phải đi làm\.' Bà Lâm nói\.Bữa sáng trôi qua nhanh chóng, sau bữa sáng cô đi lên phòng, Đường Gia Huy cũng lên phòng lấy áo để đi làm. Khương Gia Hy tuy không muốn nói chuyện cùng người đàn ông này, nhưng chuyện vết máu trên drap giường khiến cô không thể không nhắc đến.\- 'Cái kia\.\.\.chuyện đó\, vết máu trên\.\.\.là anh làm sao?' Giọng cô ngày càng nhỏ dần\, cuối cùng cúi thấp mặt xuống\.Đường Gia Hy thật chán ghét bộ dáng luôn tỏ ra đáng thương của cô, anh ta nhếch mép 'Khương Gia Hy, cô đừng bày ra bộ dạng đó, cô là có chút giá trị nên mới được gả vào đây, nếu không có vết máu kia thì người rắc rối sẽ là tôi, vì vậy cô đừng đứng đây ảo tưởng.'Nói rồi anh ta mở cửa bước ra ngoài, Khương Gia Hy nắm chặt tay lại để móng tay ghim vào lòng bàn tay cô, ngày trước còn ở bên mẹ, cô có thể khóc, nhưng bây giờ thì không thể, ở đây chỉ có một mình anh ta khi dễ cô, vẫn tốt hơn ở nhà gấp vạn Gia Hy lấy điện thoại gọi cho bạn thân của mình - Tần Tử Ngạn. Chuyện cô kết hôn chỉ có mình cô ấy biết, chuyện cô không có được một hôn lễ đàng hoàng cũng chỉ có cô ấy biết, tất cả, tất cả mọi chuyện...bao nhiêu năm nay ngoài mẹ cô ra, chỉ có cô ấy là lắng nghe và quan tâm một ngày cô phải xuống từ đường của Đường gia để học về phép tắc trong nhà, chớp mắt đã hết một ngày. Trời cũng đã tối, gần đến giờ mọi người từ Đường thị trở về, Khương Gia Hy đi lên phòng thay quần thang rất rộng, bên ngoài chỉ bật đèn pha lê mờ ảo, ở lầu hai này chỉ có một phòng ngủ của cô và đối diện là thư phòng của Đường Gia Huy, còn những lầu khác cô chưa dám lên tay đặt lên khóa cửa, bất chợt từng bước chân truyền đến, Khương Gia Hy nhíu nhẹ đôi lông mày lá liễu, hình như là có người đang đi lên cầu thang?Tiếng bước chân đã gần cô trong gang tấc...Có lẽ là Đường Gia Huy đã trở về?Cô quay người lại, cả thân người cứng đơ lại, hai mắt cô nhìn chăm chăm vào người phía trước, người đàn ông phía trước kia chính là?Chính là người đã bước vào phòng cô đêm hôm chạm mặt nhau rồi, cậu chính là nhị thiếu gia sao? Là người mà sáng nay quản gia Trần và mẹ chồng cô nhắc Duật Hành đã nhìn thấy cô, cậu vẫn từ tốn bước từng bước. Khương Gia Hy lo sợ, ở đây chỉ có hai người họ, nếu để ai phát hiện e sẽ không lấy lại tinh thần, vội mở cánh cửa phòng ra rồi vội vàng đóng lại.\- 'Trốn tôi sao?' Một lực mạnh mẽ ngăn cánh cửa lại\, Khương Gia Hy hớt hãi không biết làm thế nào\.Cô nhớ lại đêm qua, cả người run lên, đêm qua họ là loạn luân sao? Nếu mẹ chồng cô biết chuyện này, mọi chuyện sẽ thế nào?Thật sự không dám nghĩ đến, cô đề phòng hỏi 'Cậu muốn làm gì?'\- 'Chị biết tôi là ai rồi sao?' Đường Duật Hành hỏi lại\, cậu đẩy mạnh cửa đi vào trong\.'Cạch' Cánh cửa đóng lại, trong căn phòng ngủ rộng lớn chỉ có hai người họ. Khương Gia Hy lui về sau liền bị cậu áp vào tường.\- 'Đêm qua cậu rõ ràng biết tôi là chị dâu cậu\, tại sao lại làm như vậy?' Cô đưa mắt nhìn cậu\, hai tay đặt trước ngực muốn đẩy cậu ra\, giọng nói có chút tủi thân và oán trách\.Đường Duật Hành im lặng nhìn đôi mắt ngập nước của cô, sau lớp nước đó là hình ảnh của là nước mắt, tại sao phụ nữ khi có chuyện đều dùng nước mắt để giải quyết? Mẹ anh năm xưa cũng đã dùng nước mắt để giải quyết mọi chuyện, nhưng đến cuối cùng thì thế nào?Vô ích...Tất cả đều vô ức cậu quay lại 18 năm cậu ngày trước rất đẹp, không biết có bao nhiêu người đã thầm thương trộm nhớ bà nhưng bà lại không đồng ý, bà ngốc nghếch đi yêu bố anh - một người đàn ông đang có một vợ và một đứa cư nhiên trở thành tiểu tam bị người đời chửi mắng, ghét bỏ, khi quyết định kết thúc mối quan hệ này thì bà phát hiện đã mang thai cậu được hai đã có ý định phá đi, nhưng cuối cùng đã thay đổi vì lời hứa của bố anh, ông đã hứa những gì?Hứa sẽ cho bà một danh phận, hứa sẽ yêu thương chăm sóc bà, hứa sẽ mãi bên cạnh bà và yêu dù lí trí đến đâu cũng trở nên ngu si, bà một lần nữa tin lời bố Đường gia, những ngày bà khóc còn nhiều hơn những ngày bà cười gấp ba lần, bị mẹ cả của cậu khinh rẻ, hành hạ. Nhưng những lúc như vậy thì người anh gọi là bố đang ở đâu?Ông vùi đầu vào công việc, suốt ngày cũng chỉ có tiền, tiền và cậu lên bốn tuổi, cũng đã có nhận thức hơn, cậu hay nhìn thấy mẹ mình ngồi khóc sau vườn hoa một mình, nhưng trước mặt cậu, mẹ lại vui vẻ bình lần mẹ cả dùng gia pháp với mẹ cậu, cậu đều đứng bên cạnh chứng kiến nhưng không thể làm gì. Sau mỗi lần như vậy mẹ cậu đều ôm cậu vào lòng và giọt nước mắt nóng hổi ấy chảy xuống tay cậu, chỉ mới bốn tuổi nhưng cậu đã hiểu hết mọi đã từng nói với mẹ rằng mình hãy bỏ trốn đi, nhưng mẹ cậu vẫn mù quáng ở lại để chịu đựng, lúc ấy cậu rất hận sao lại không rời đi? Nếu đã không rời đi vậy tại sao bà vẫn khóc? Nước mắt sẽ giải quyết được mọi chuyện sao?Năm cậu tròn năm tuổi, mẹ cả đã cho người hãm hiếp mẹ cậu chỉ vì muốn đuổi cậu và mẹ cậu ra khỏi Đường gia, bà ta sợ sau này cậu sẽ chiếm tài sản của Đường hôm ấy, cậu trốn trong tủ, bị trói chân tay lại, lúc bố cậu trở về nhà, cậu rất muốn kể cho ông ấy nghe, nhưng cuối cùng...Ông ta đã hiểu lầm mẹ cậu, quá oan ức mẹ cậu đã thắt cổ tự vẫn, trước khi mất bà ấy cũng khóc, khóc rất từ ngày đó tính tình cậu trở nên lầm lì hơn, và cậu luôn nuôi một nguyện vọng đó chính là TRẢ cả cậu sẽ giành lại, giành lại từng thứ một, 18 năm qua chịu đựng trong căn nhà này đã quá đủ, cậu đã quá chán ghét khi phải nhìn thấy những gương mặt này bây giờ người phụ nữ này cũng dùng đến nước mắt, liệu nó giải quyết được chuyện gì sao?Cậu cười nhạt, chẳng qua cậu muốn lợi dụng cô nên mới chơi trò mèo vờn chuột này, chứ thật ra những người ở Đường gia này cậu đều không có thiện cảm với bất cứ một ai.

mau buông ra tôi là chị dâu của cậu